Hãn ậm ự ậm ừ nên cháu tưởng boi tinh yeu hình vẫn đương tập luyện

Anh không bỏ mà chỉ muốn khi tập có em kế bên cổ vũ tinh thần

Thiên Ân chép miệng

- Đúng là trẻ con vòi vĩnh . Em không ngờ như vậy mà anh cũng nói được

Hãn nhún vai

- Có gì đâu mà không được khi em là người yêu của anh

Thiên Ân gật đầu

- Đúng . Em là người yêu của anh , nhưng em không muốn trông thấy anh trong bộ dạng như vầy , rồi lại yêu sách như con nít

Giọng nghẹn lại , Ân nói

- Em muốn anh như   boi tinh yeu   cây đại thụ vững vàng . Anh hiểu không ?

Hãn   boi tinh yeu   gằn từng tiếng

- Như cây đại thụ. Em thừa biết là khó có thể , sao lại đòi hỏi ở anh thay vì em phải cận kề 1 bên để an ủi , chăm sóc ? Ngay lúc anh cần sự có mặt của em nhất thì em lại bỏ mặc anh để chọn công việc . Cuộc sống đâu phải chỉ có mỗi công việc , đâu chỉ có chuyện kiếm tiền và đua chen giành vị trí ngoài xã hội . Cuộc sống còn cần bao nhiêu thứ   coi boi tinh yeu   khác quan trọng hơn như tình cảm con người với con người . Sự chia sẻ, đồng cảm , đồng điệu mới là đáng quý . Em đã làm gì được cho anh suốt thời gian qua ?

Thiên Ân nói 1 hơi

- Không đứa con gái nào không mơ tưởng 1 gia đình hạnh phúc . Anh nghĩ sẽ mang tới hạnh phúc cho em khi suốt đời gắn liền với chiếc xe lăn hay sao ? Ng` em yêu là 1 Thạch Hãn oai phong , năng nổ tràn đầy sức sống chớ không phải 1 pho tượng đặt đâu ngồi đó

Hãn quát to

- Im đi!

Anh rưón người định chụp Thiên Ân nhưng không thể. Đôi chân vô dụng trì anh xuống . Hãn đúng là 1 pho tượng đặt đâu ngồi đó

2 tay bấu chặt vào thành xe lăn , Hãn hét

- Cút ngay! Tôi không   boi tinh yeu   muốn thấy mặt cô nữa

Thiên   xem boi tinh duyen   Ân đứng sựng 1 chỗ

- Em ... Em xin lỗi . Nhưng không thể thế này được . Nếu em yêu anh , phải cố gắng

Hãn bị khích động mạnh , anh gào lên trong phẫn nộ.

- Rời khỏi đây đi . Tôi không cần 1 người vô tình vô nghĩa như cô

Nghe anh la , bà Nhận chạy lên . Thấy bà , Thiên Ân bật khóc

- Cháu không làm sao vừa lòng Hãn nổi . Anh ấy khó khăn quá , khổ cho cháu quá!

Hãn gục đầu làm thinh , bà Nhận nhìn cô áy náy

-   boi tinh yeu   Đừng khóc nữa cháu . Dẫu có chuyện gì cũng cho bác xin

Ân vẫn chưa thôi lu loa

- Cháu chỉ muốn tốt cho Hãn . Sao anh ấy không chịu hiểu mà cứ trách móc cháu chứ

Bà Nhận nhỏ nhẹ.

- Bác biết , bác biết ...

Hãn lớn tiếng

- Mẹ biết gì cơ chứ . Để cô ta về cho khuất mắt con đi

Thiên Ân mím môi

- Được . Anh sẽ ân hận vì đã đuổi em

Quay sang chào bà Nhận , Thiên Ân giậm mạnh gót giày xuống nền gạch   boi tinh yeu   bóng loáng trước khi rời khỏi nhà

Bà Nhận lật đật bước theo cô

boi tinh yeuCòn lại 1 mình giữa căn phòng bày biện sang trọng , Hãn rũ người xuống trong tuyệt vọng .